//
Anime / Manga

Death Note: The Musical: Giải trí cuồng nhiệt hay đánh mất linh hồn tăm tối?

X
xuhuong24
Phạm Văn Quỳnh
23 tháng 8, 2026 Cập nhật 23 tháng 8, 2026 0 lượt xem· 11 phút đọc
Death Note: The Musical: Giải trí cuồng nhiệt hay đánh mất linh hồn tăm tối?
Diễn viên Xander Pang trong vai Light Yagami cùng dàn diễn viên trong vở nhạc kịch Death Note. Nguồn: Manuel Harlan/Anime News Network
Tóm tắt nhanh
  • “Death Note: The Musical” tại London nhận đánh giá trái chiều: rất giải trí nhưng thiếu chiều sâu tăm tối của bản gốc.
  • Show diễn nổi bật với năng lượng sân khấu, kỹ xảo, và các màn trình diễn ấn tượng của một số nhân vật như Ryuk.
  • Cốt truyện có thay đổi đáng kể, đặc biệt là việc làm nổi bật các nhân vật phụ như Misa và Rem, mang đến góc nhìn mới về tình yêu và sự hy sinh.
  • Âm nhạc được đánh giá là dễ nghe, nhưng có thể khiến người mới xem khó tiếp nhận cốt truyện do tính chất "phi lý" khi được nén lại.

Tại trung tâm Barbican ở London, sân khấu “Death Note: The Musical” đang kéo dài những buổi diễn của mình cho đến ngày 12 tháng 9, thu hút đông đảo khán giả và tạo nên một cuộc thảo luận sôi nổi. Tác phẩm chuyển thể từ bộ manga kinh điển về cuộc chiến trí tuệ giữa Light Yagami và thám tử L này đã mang đến một màn trình diễn đầy năng lượng, kịch tính và không thiếu những pha giải trí. Thế nhưng, đằng sau ánh đèn sân khấu rực rỡ và những tràng pháo tay giòn giã, một câu hỏi lớn đang đặt ra: liệu phiên bản nhạc kịch này có giữ được cái hồn u tối, lạnh lẽo và những suy tư đạo đức sâu sắc vốn làm nên tên tuổi của “Death Note” nguyên tác?

Tóm tắt nhanh

  • “Death Note: The Musical” tại London được đánh giá cao về tính giải trí, năng lượng sân khấu và kỹ thuật dàn dựng sáng tạo.
  • Vở diễn thực hiện nhiều thay đổi so với bản gốc, tập trung khai thác các nhân vật phụ như Misa và Rem, mang đến góc nhìn mới về tình yêu và sự hy sinh.
  • Phần âm nhạc do Frank Wildhorn sáng tác được nhận xét là dễ nghe nhưng ít có các giai điệu thực sự nổi bật, trừ một số đoạn điệp khúc.
  • Điểm yếu lớn nhất là việc show diễn gần như bỏ qua yếu tố tăm tối, lạnh lẽo và chiều sâu tâm lý của bản gốc, có thể khiến khán giả mới khó chấp nhận sự phi lý của cốt truyện.

Vì sao đáng chú ý

Sự ra đời của “Death Note: The Musical” không chỉ là một sự kiện văn hóa đơn thuần mà còn là một minh chứng cho sức sống bền bỉ của một tác phẩm mang tính biểu tượng, đồng thời đặt ra nhiều vấn đề thú vị về nghệ thuật chuyển thể. Đối với người hâm mộ “Death Note” trên toàn cầu, đây là cơ hội để chứng kiến câu chuyện yêu thích của mình được tái hiện dưới một hình thức mới mẻ, nhưng cũng đi kèm với rủi ro về sự thất vọng nếu những kỳ vọng về chiều sâu và sự trung thành với nguyên tác không được đáp ứng. Với những khán giả yêu nhạc kịch, vở diễn này là một ví dụ điển hình về cách một câu chuyện giả tưởng đen tối có thể được biến đổi thành một màn trình diễn sống động trên sân khấu, mặc dù sự đánh đổi về mặt tông điệu là không thể tránh khỏi.

image

Ngoài ra, sự đón nhận đa chiều của vở kịch còn phản ánh xu hướng chung của ngành công nghiệp giải trí khi liên tục tìm cách làm mới và mở rộng đối tượng khán giả cho các IP (Intellectual Property) đình đám. Việc một tác phẩm như “Death Note” – vốn nổi tiếng với những cuộc đối đầu trí tuệ căng thẳng và những câu hỏi đạo đức nhức nhối – được “làm mềm” để phù hợp với sân khấu nhạc kịch có thể mở ra một cuộc tranh luận rộng hơn về giới hạn và mục tiêu của các tác phẩm chuyển thể. Nó cũng cho thấy thách thức trong việc cân bằng giữa việc giữ gìn bản sắc cốt lõi và đổi mới để thu hút một thế hệ khán giả mới, đồng thời khám phá tiềm năng của một thể loại nghệ thuật (nhạc kịch) trong việc kể lại những câu chuyện phức tạp.

Bối cảnh

“Death Note” ban đầu là một bộ manga Nhật Bản do Tsugumi Ohba viết kịch bản và Takeshi Obata vẽ minh họa, được phát hành lần đầu vào năm 2003. Câu chuyện xoay quanh Light Yagami, một học sinh thiên tài tình cờ nhặt được một cuốn sổ Death Note từ thế giới Shinigami (Thần chết), cho phép cậu ta giết bất cứ ai chỉ bằng cách viết tên của họ vào đó. Với mong muốn tạo ra một thế giới “công lý”, Light bắt đầu tiêu diệt tội phạm, trở thành một kẻ giết người hàng loạt được biết đến với biệt danh Kira. Cuộc đối đầu không khoan nhượng giữa Kira và thám tử thiên tài L đã trở thành một trong những cuộc đấu trí kinh điển nhất trong lịch sử manga và anime.

Sự thành công vang dội của manga đã dẫn đến nhiều phiên bản chuyển thể khác nhau, bao gồm một series anime, nhiều bộ phim điện ảnh người đóng của Nhật Bản (nổi bật là “Death Note: The Last Name” với một kết thúc được đánh giá cao hơn bản gốc), một bộ phim của Hollywood, và cả một series phim truyền hình. Mỗi phiên bản đều cố gắng khai thác những khía cạnh khác nhau của câu chuyện, với những thành công và thất bại riêng. Phiên bản nhạc kịch không phải là lần đầu tiên “Death Note” lên sân khấu; nó từng được công diễn tại Nhật Bản và Hàn Quốc trước khi đến London.

Trong bối cảnh đó, “Death Note: The Musical” tại London mang một trọng trách đặc biệt. Nó không chỉ là một vở diễn giải trí mà còn là một bài kiểm tra về khả năng của nhạc kịch trong việc tiếp cận và tái hiện một câu chuyện đã quá quen thuộc với hàng triệu người hâm mộ. Frank Wildhorn, nhà soạn nhạc cho vở kịch, không xa lạ gì với việc chuyển thể các tác phẩm anime/manga nổi tiếng lên sân khấu, với những thành công trước đó như “Fist of the North Star” và “Your Lie in April: The Musical”, cho thấy một xu hướng rõ rệt trong việc mang văn hóa đại chúng Nhật Bản đến với khán giả phương Tây qua hình thức sân khấu.

Năng lượng sân khấu và những điểm sáng

Phiên bản nhạc kịch của “Death Note” đã không làm người xem thất vọng về mặt giải trí. Từ khoảnh khắc mở màn, năng lượng tràn trề đã lôi cuốn khán giả vào thế giới của Light Yagami. Xander Pang trong vai Light đã thể hiện một cách mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết một học sinh trung học phẫn nộ với sự bất công của pháp luật. Ca khúc mở màn “Where Is The Justice?” ngay lập tức thiết lập tông điệu của vở diễn, với các học sinh khác cùng hòa mình vào vũ đạo.

Một trong những điểm sáng rực rỡ nhất của vở diễn chính là nhân vật Thần chết Ryuk, do Telly Leung thủ vai. Với trang phục đen lịch lãm và tính cách vui nhộn, thích thú với mọi diễn biến, Ryuk là một kẻ trộm cảnh thực thụ. Niềm yêu thích táo của anh ta được khai thác tối đa, mang đến những khoảnh khắc hài hước và duyên dáng. Mối quan hệ giữa Light và Ryuk được xây dựng tốt trong nửa đầu, đóng vai trò là xương sống cảm xúc của câu chuyện.

Thiết kế sân khấu cũng là một yếu tố đáng khen ngợi. Một khung kim loại nghiêng lơ lửng trên sân khấu dùng làm nơi Shinigami di chuyển, tạo cảm giác về một thế giới siêu nhiên luôn hiện hữu. Các văn phòng cảnh sát và phòng thu âm trượt ra vào linh hoạt, cùng với màn hình khổng lồ chiếu cảnh quan Tokyo hay các bản tin thời sự, mang lại sự sống động và hiện đại. Những hiệu ứng như hạt bụi tro bay lượn trên khán giả sau một cuộc thảm sát của Light hay màn tái hiện cuộc đối đầu nổi tiếng giữa Light và L từ manga/anime đều được thực hiện một cách dí dỏm và đầy mê hoặc, giữ chân khán giả liên tục được giải trí.

Những thay đổi cấu trúc và nhân vật

image

Khác với nguyên tác, nửa sau của vở nhạc kịch đã có một sự thay đổi đáng kể về trọng tâm, đưa hai nhân vật khác lên hàng đầu: ngôi sao nhạc pop Misa (Stephanie Zaharis) – người bị ám ảnh bởi Kira, và Shinigami đồng hành của cô, Rem (Grace Mouat). Sự xuất hiện của Shinigami Gelus (Chloe Saracco), được cho là một thay đổi so với các phiên bản nhạc kịch trước đó, cũng tạo nên một dấu ấn xúc động trước khi biến mất. Ba nhân vật này cùng nhau thể hiện một chủ đề quan trọng của vở diễn: tình yêu là một sự điên rồ anh hùng mà con người chấp nhận, ngay cả khi họ biết nó sẽ dẫn đến sự diệt vong.

Cách tiếp cận này tạo nên sự tương phản thú vị với sự tàn nhẫn và nam tính của Light và L, vốn tập trung vào cuộc chiến lý trí. Trong khi Misa và Rem thể hiện những sự hy sinh đầy niềm vui nhưng cũng mang tính chất đau khổ, Light và L lại chỉ coi họ là công cụ để đạt được mục đích. Điều này, theo đánh giá, đã khéo léo gợi ý rằng những anh hùng thực sự của câu chuyện có thể là những nhân vật mà các nam chính hầu như không xem xét, trừ khi là phương tiện cho mục tiêu của họ. Mặc dù Misa trong bản nhạc kịch vẫn chưa được đào sâu hơn hay có nhiều tiếng nói hơn so với bản gốc, và việc liên kết sự hy sinh với giới tính nữ có thể bị coi là lỗi thời, nhưng trong bối cảnh một vở nhạc kịch không quá chú trọng vào sự tinh tế, sự thay đổi cấu trúc này lại khá hiệu quả về mặt kịch tính.

Tuy nhiên, một số nhân vật khác lại chưa được phát triển đầy đủ. L, đối thủ của Light, thường được miêu tả như một kẻ lập dị bị cô lập trong thế giới màn hình máy tính màu xanh lá cây. Mối quan hệ giữa anh ta và Soichiro (Paolo Montalban), cha của Light, không vượt qua được sự đối kháng. Nhân vật Watari, vốn là hình ảnh người cha đối với L trong bản gốc, đã bị lược bỏ hoàn toàn, làm mất đi một khía cạnh quan trọng trong tính cách của L. Điều này khiến L, dù là một trong hai trụ cột của câu chuyện, không tạo được ấn tượng sâu sắc như kỳ vọng.

Nhạc kịch và sự đánh đổi: “Vui” nhưng thiếu “lạnh”

Phần âm nhạc của vở kịch do Jack Murphy (lời) và Frank Wildhorn (nhạc) sáng tác được đánh giá là dễ nghe và thú vị, tương tự như các tác phẩm trước đây của Wildhorn. Tuy nhiên, hiếm có ca khúc nào thực sự đọng lại trong trí nhớ, ngoại trừ điệp khúc “Kira!” vang lên. Sự sắp xếp cấu trúc vẫn được duy trì mạnh mẽ, với các bản ballad lãng mạn của Misa và Rem ở nửa sau đối chọi lại với các ca khúc rock mạnh mẽ của Light và L.

Điểm yếu lớn nhất của “Death Note: The Musical” nằm ở việc nó gần như đánh mất hoàn toàn sự lạnh lẽo, tăm tối và những câu hỏi đạo đức gai góc của nguyên tác. Vở diễn quá nghiêng về khía cạnh hài hước, không chỉ qua Ryuk và sở thích táo của anh ta, mà còn qua cách thể hiện những nét tính cách tuổi teen của Misa và Sayu (Elise Buckley) - em gái của Light. Những khoảnh khắc như Misa hét lên “Show me your Shinigami!” (Hãy cho tôi xem Thần chết của anh!) được diễn theo một phong cách vui tươi và đôi khi hơi quá lố.

Vấn đề này trở nên đặc biệt rõ rệt khi vở kịch bỏ qua những phân đoạn rùng rợn và gây ám ảnh của truyện gốc, chẳng hạn như câu chuyện về đặc vụ Naomi Misora đầy bi kịch. Đối với người hâm mộ “Death Note”, họ có thể tự bổ sung những suy nghĩ nghiêm túc đó vào khi xem, nhưng với những khán giả mới, sự dàn trải quá nhanh của cốt truyện và tính chất phi lý có thể khiến họ nhanh chóng coi đây là một câu chuyện quá ngớ ngẩn. Việc cuốn sổ tử thần là có thật, cảnh sát tin tưởng một thám tử bí ẩn chưa từng gặp, hay cha của Light lại là một cảnh sát điều tra vụ án Kira có thể trở nên quá khó chấp nhận khi được trình bày trong một buổi diễn duy nhất, khác hẳn với việc theo dõi từng chương một của manga.

Thậm chí, cái kết của vở nhạc kịch cũng bị đánh giá là gây thất vọng, vội vã và tùy tiện, không sánh bằng cái kết của bộ phim điện ảnh “Death Note: The Last Name” vốn đã cắt giảm nhiều chi tiết của manga. Mặc dù cái kết này có thể có ý nghĩa nhất định với góc nhìn lật ngược về các nhân vật trong vở diễn, nhưng cách nó diễn ra vẫn bị coi là một sự “gian lận” đối với người xem.

Góc nhìn Xu Hướng 24

Việc “Death Note: The Musical” ưu tiên sự giải trí sôi động đã đặt ra một câu hỏi then chốt về nghệ thuật chuyển thể: liệu việc hy sinh chiều sâu triết lý và tông điệu u tối vốn làm nên sức hấp dẫn của tác phẩm gốc có phải là cái giá phải trả để phù hợp với khuôn khổ sân khấu nhạc kịch hay không? Từ góc độ Xu Hướng 24, đây là một minh chứng cho thách thức không nhỏ khi biến một câu chuyện tâm lý phức tạp và đen tối thành một màn trình diễn có tính tương tác cao và dễ tiếp cận hơn. Sân khấu nhạc kịch, với bản chất thường đề cao cảm xúc mạnh mẽ, âm nhạc và vũ đạo, có thể gặp khó khăn trong việc truyền tải sự lạnh lùng, tĩnh lặng và những cuộc đấu trí nội tâm mà Light Yagami hay L đại diện. Sự lựa chọn biến Light từ một thiên tài tàn nhẫn thành một thiếu niên cuồng nhiệt, hay làm nổi bật khía cạnh hài hước của Ryuk, có thể là nỗ lực để tạo ra một trải nghiệm “vui vẻ” và phù hợp với số đông hơn, nhưng lại vô tình làm lu mờ đi bản chất gai góc, khiến tác phẩm đánh mất đi một phần linh hồn của mình. Điều này gợi mở một suy tư về việc liệu có những câu chuyện, với bản chất quá đặc thù, mà việc chuyển thể sang một loại hình nghệ thuật khác sẽ luôn đòi hỏi một sự đánh đổi lớn, có thể chấp nhận được với một bộ phận khán giả nhưng lại là điểm yếu chết người với những người khác.

image

Nguồn tham khảo

FAQ

1. "Death Note: The Musical" đang được công diễn ở đâu?

Vở nhạc kịch "Death Note: The Musical" đang được công diễn tại Trung tâm Barbican ở London, Vương quốc Anh, cho đến ngày 12 tháng 9.

2. Phiên bản nhạc kịch này có những khác biệt lớn nào so với manga/anime gốc?

Phiên bản nhạc kịch có nhiều thay đổi đáng kể: nó gần như bỏ qua chiều sâu tăm tối và lạnh lẽo của nguyên tác, tập trung nhiều hơn vào yếu tố giải trí và hài hước. Các nhân vật phụ như Misa và Rem được làm nổi bật hơn, trong khi một số nhân vật như Watari bị lược bỏ. Cái kết của vở kịch cũng khác biệt và được đánh giá là gây thất vọng hơn so với bản gốc hoặc các bộ phim điện ảnh chuyển thể khác.

3. Ai là người sáng tác âm nhạc cho vở kịch "Death Note: The Musical"?

Phần âm nhạc của vở kịch do nhà soạn nhạc nổi tiếng Frank Wildhorn sáng tác, với phần lời do Jack Murphy thực hiện. Wildhorn cũng là người đứng sau âm nhạc của nhiều vở nhạc kịch chuyển thể từ anime/manga khác như "Fist of the North Star" và "Your Lie in April: The Musical".

Vì sao đáng chú ý

Sự ra đời của “Death Note: The Musical” không chỉ là một sự kiện văn hóa đơn thuần mà còn là một minh chứng cho sức sống bền bỉ của một tác phẩm mang tính biểu tượng, đồng thời đặt ra nhiều vấn đề thú vị về nghệ thuật chuyển thể. Đối với người hâm mộ “Death Note” trên toàn cầu, đây là cơ hội để chứng kiến câu chuyện yêu thích của mình được tái hiện dưới một hình thức mới mẻ, nhưng cũng đi kèm với rủi ro về sự thất vọng nếu những kỳ vọng về chiều sâu và sự trung thành với nguyên tác không được đáp ứng. Với những khán giả yêu nhạc kịch, vở diễn này là một ví dụ điển hình về cách một câu chuyện giả tưởng đen tối có thể được biến đổi thành một màn trình diễn sống động trên sân khấu, mặc dù sự...

Bối cảnh

“Death Note” ban đầu là một bộ manga Nhật Bản do Tsugumi Ohba viết kịch bản và Takeshi Obata vẽ minh họa, được phát hành lần đầu vào năm 2003. Câu chuyện xoay quanh Light Yagami, một học sinh thiên tài tình cờ nhặt được một cuốn sổ Death Note từ thế giới Shinigami (Thần chết), cho phép cậu ta giết bất cứ ai chỉ bằng cách viết tên của họ vào đó. Với mong muốn tạo ra một thế giới “công lý”, Light bắt đầu tiêu diệt tội phạm, trở thành một kẻ giết người hàng loạt được biết đến với biệt danh Kira. Cuộc đối đầu không khoan nhượng giữa Kira và thám tử thiên tài L đã trở thành một trong những cuộc đấu trí kinh điển nhất trong lịch sử manga và anime. Sự thành công vang dội của manga đã dẫn đến nhiều...

Góc nhìn Xu Hướng 24

Việc “Death Note: The Musical” ưu tiên sự giải trí sôi động đã đặt ra một câu hỏi then chốt về nghệ thuật chuyển thể: liệu việc hy sinh chiều sâu triết lý và tông điệu u tối vốn làm nên sức hấp dẫn của tác phẩm gốc có phải là cái giá phải trả để phù hợp với khuôn khổ sân khấu nhạc kịch hay không? Từ góc độ Xu Hướng 24, đây là một minh chứng cho thách thức không nhỏ khi biến một câu chuyện tâm lý phức tạp và đen tối thành một màn trình diễn có tính tương tác cao và dễ tiếp cận hơn. Sân khấu nhạc kịch, với bản chất thường đề cao cảm xúc mạnh mẽ, âm nhạc và vũ đạo, có thể gặp khó khăn trong việc truyền tải sự lạnh lùng, tĩnh lặng và những cuộc đấu trí nội tâm mà Light Yagami hay L đại diện. Sự...

Nguồn tham khảo

Thông tin biên tập

XH
Ban biên tập Xu Hướng 24
Biên tập nội dung

Nhóm biên tập tổng hợp, kiểm tra nguồn và bổ sung bối cảnh để bài viết dễ hiểu hơn với độc giả Việt Nam.

Bài viết từ XU HƯỚNG 24

Chia sẻ:

Bình luận

(0)
Người dùng
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
0/500

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến.